Đa dạng hóa cách tập luyện với máy chạy bộ

Thấy tôi xuất hiện, khuôn mặt ửng đỏ vì lạnh và vì chạy quá

nhanh, Nam có vẻ ngạc nhiên. Vừa lúc đó, Thảo cũng tỉnh dậy, nở nụ

cười gượng gạo:

– Sao Linh Lại…? –

Đối với tình huống này tôi thực sự không biết phải xử trí máy tập chạy bộ đa năng ra sao

nữa, tôi liếc nhìn Nam, thấy có chút cảm xúc mang tên ‘ích kỉ’ vừa

xuất hiện nơi trái tim mình. Tôi không hề muốn có ai khác ngoài chính

tôi được phép ở bên cạnh Thảo lúc này, được an ủi nhỏ, được nói với

nhỏ rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi vì Thảo không biết máy chạy bộ hãng nào tốt là một cô bé tốt, vì

Thảo là người bạn thân nhất của Linh.

Thảo có bạn trai mà nhỏ không hề biết máy chạy bộ điện hay cơ tốt hơn nói cho tôi biết, ba nhỏ bệnh mà

nhỏ lại chọn cậu ta là người ở bên cạnh lúc này. Thay vì tôi. Có lẽ

tôi là que kẹo mút bị đánh rơi thật rồi! Nhưng không, tôi không muốn

có một câu gà bông nào đó đứng giữa quan hệ của tôi và Thảo, cho dù

như vậy sẽ bị coi là ích kỉ nhưng tôi thà làm kẻ ích kỉ còn hơn là không cho mượn máy chạy bộ điện nhập khẩu làm

một que kẹo mút bị đánh rơi.

máy chạy bộ

Sáng hôm sau, Thảo vẫn đi học,bộ mặt của nhỏ hốc hác hơn và bên

cạnh nhỏ là Nam. Nam đèo nhỏ đến trường, xách cặp cho nhỏ. Điều đó

khiến tôi thấy mình thât vô nghĩa.

Tôi có giận, có buồn, có bực mình nhưng đến tối tôi vẫn sẽ dùng máy chạy bộ điện nấu ít

cháo thịt bằm- món bác Quân thích, cho vào cặp lồng và bắt xe buýt đến

bệnh viện.

Khi đẩy cửa bước vào, tôi thấy Thảo và Nam ngồi cạnh nhau, Nam

đang kể chuyện cười cho bác Quân. Điều đó khiến trái tim tôi một lần

nữa như lỡ nhịp.

Đưng dừng bước khi chỉ mới bắt đầu tập luyện

Tôi chào bác Quân, đặt căp lồng lên bàn. Nam kể chuyên dùng máy tập chạy bộ giảm cân cười, đôi

khi tôi bình luận vài câu vui vui khiến mọi người cười rũ. Sau một

lúc, bác Quân muốn nói chuyện riêng với tôi nên bác bảo Thảo và Nam ra

ngoài.

– Con có biết gì về mối quan hệ của hai đưa nó không? –  bác hỏi.

– Con… –  Tôi bối rối đan hai tay vào nhau rồi e dè đáp – Con có biết –

– Con biết từ khi nào vậy? –

– Con chỉ vô tình biết từ tối qua –

Bác Quân hiền từ mỉm cười: –  Bác cứ nghĩ Thảo nó sẽ kể với con về máy chạy bộ bằng điện giá rẻ.

Không ngờ… –

Câu nói đó làm tim tôi bỗng nhiên lỡ nhịp. Hụt hẫng.

Thất vọng. Và buồn. Nhưng bác Quân bảo bác tin tui tôi mãi là bạn

thân, liệu tôi có nên tin là như vậy không? Tôi muốn tin lắm nhưng lại

lo đó chỉ là niềm tin lầm lạc. Tình bạn của tụi tôi…có lẽ nào đã

nhạt phai?

 

Leave a Reply